Thứ Tư, 20 tháng 10, 2021

XỒM ƠI ! TẠM BIỆT !

 















Ta về phố đây! Mày ở nhà

Nghĩa tình vẫn thế, dẫu cách xa

Thủy chung, vốn dĩ xưa nay vậy

Thay thầy đổi chủ, mặc người ta.

Ngoan nhé, tuần sau về gặp lại

Niềm vui xôm tụ gấp đôi, ba

Chỉ nhắc: thời này toàn lừa đảo 

Cảnh giác, xin đừng nhẹ dạ, nha !

13/10/218

TÌNH QUÊ THANH HOÁ

 














Xanh biếc bầu trời quê hương . 

Sừng sững núi Nuông, núi Đọ...

Một vùng yên bình Sông Mã

Bến, bờ vọng tiếng dô ta. 

Nhớ thuở hàn vi rau má.

Người Thanh vẫn cứ hào hoa . 

                * * *

Sông có khi bồi, khi lở

Tình yêu neo đậu chẵng trôi

Sắt son lòng người Thanh Hoá

Như sông chỉ một dòng xuôi

Gian nan lòng càng gắn bó

Với sông, với đất với trời

       * * *

Đông Sơn trống đồng còn dội

Non Đọ còn đó chiếc nôi. 

Đồng Cổ, Lam Kinh soi dọi

Ân tình lan toả muôn nơi

Nghĩa tình, thuỷ chung son sắt. 

Như sông, xuôi một dòng thôi.

Xứ Thanh- Con người- Tính cách .

Tin ai, tin đến trọn đời...

14/6/2013


THỊ TRẤN QUÊ CHUNG

 







Yên bình, như mọi miền quê

Sôi động, khi Huyện chuyển về nơi đây

Xóm thôn, đổi mới từng ngày

Lịch sử, truyền thống, đất này đâu quên:

Ngọc Sơn, Châu Bối, Lý Yên

Thiết Đinh, Thành Phú mà nên Định Tường

Giờ cùng Tân Ngữ yêu thương 

Xây dựng Thị trấn, phố phường văn minh 

Đất này nhân kiệt, địa linh

Quy mô mở rộng, vươn mình bay xa

Thiên thời, địa lợi, nhân hoà 

Làng đô thị hoá, năm qua tạo đà

Nức lòng bè bạn gần xa

Quán Lào, thị trấn quê ta anh hùng! 

10/2021


BI AI ĐẠI DỊCH CÔ VÍT









Thành phố những ngày dài 

Dịch Covi, cách ly xã hội 

Đường phố vắng 

Tê tái lòng người, đau trong im lặng 

Xe hỏa táng

Còi hụ vang.

Tiếng nấc, nghẹn lòng cay đắng 

Dẫu biết rằng

chiến thắng nào chẳng có hy sinh 

***

Những xe chở quan tài rùng mình

Nhắm phía lò thiêu thẳng hướng 

Mây trắng tha hương 

Kéo theo đau thương trãi đến tận cùng 

Kẻ về với tổ tiên 

Đôi mắt lạc trong ngơ ngác

Người thân đau lòng 

Lệ nuốt vào trong

Nơi xa cúi đầu bái vọng 

Đau không nói nổi thành lời 

Những linh hồn về nơi chín suối 

Ngậm ngùi

Trong nỗi cô đơn

***

Mong sớm bình yên 

Một lễ cầu siêu tháng 7

Siêu thoát tất cả linh hồn về nơi cát bụi 

Cho nỗi buồn trần thế sớm ngoai nguôi…

30/6 Tân Sửu



Thứ Năm, 14 tháng 10, 2021

LẤY THỊT LẤN NGƯỜI. MANG DANH MẠNH MÀ CHƠI BẨN THẾ!

 











Từ một đội bóng vui thể thao sân nhà. Có tiệc thì vui cùng hàng xóm… Đến ra chơi xã còn bị coi thường. Nay, có thầy Păc dẫn dắt, đã nên tên tuổi, mở mày mở mặt, chơi bình đẳng với thiên hạ. Đó đã là sự tiến bộ vượt bậc, khối kẻ bất ngờ rồi ghen tị…. Tương lai sau nay thế nào là một chuyện khác. Như giờ đây đã là sự trưởng thành, ra biển xanh, tập tành cọ xát. Nào ai đã tham vọng dành chức nọ chức kia, muốn làm bố thiên hạ trong Voncup này đâu, mà ối kẻ sợ !

Người nhà đừng nóng ruột, xin đừng chê bai. Đối thủ ngang cơ xin đừng ngại… 

Nhưng tự hào trên cơ mà chơi thế này cùng với trọng tài soi, Var cũng hỏng thì chả đáng ./.

HAY GÌ MÀ KHOE

 














Gặp là chê béo, khoe gày

Khoe cân, khoe lạng, khoe dày tóc, lông

Khoe nào mới uống rượu xong

Một chai đánh gọn, mà không đã đời

Khoe còn những mấy nơi mời

Mai đám đầy cữ, kia thời thôi nôi..

Được mỗi nết, rượu mềm môi

“Rồng leo khi nói...(1)“, làm thời chẳng hay

Khoe gì nết rượu không say

Uống nhiều hại lắm... xưa nay thế rồi

22/12/2018

(1) Nói như rồng leo

Làm như mèo mửa

KHÓC MA MƯỚN










Dân gian có câu”khóc như khóc ma mướn”. Ấy là câu ám chỉ những hành vi hời hợt, không thực lòng, kiểu “nói vậy mà không phải vậy, nói rứa mà không phải rứa! Làm một đằng, tâm một nẻo“. Nhưng trong xã hội, đối với một số người, nó là cái nghề kiếm sống vậy 

Khóc mướn có từ xưa. Tuy mai một theo năm tháng, nhưng đến ngày nay, việc khóc mướn, đôi nơi ở xứ ta vẫn còn, như một nghề đặc thù, được cơ cấu, biên chế trong phường bát âm, chuyên phục vụ nơi đám hiếu. Tuy không trường lớp đào tạo, không bằng cấp, nhưng có ”chuyên môn khóc giỏi”, nên chẳng phải đầu tư kèn, thổi toe toe. Khỏi đầu tư trống, gõ bong bong, khỏi sắm nhị, kéo ỉ eo. Chỉ cần “vốn tự có”là cái miệng rộng, cổ họng âm phát to. Cái đầu vô cảm, nhưng thuộc làu mấy câu ca buồn, cứ thế réo lên là đủ. Tuy chỉ tay không bắt giặc, mà cơm rượu đề huề, thu nhập lại cao ra phết. 

Việc khóc mướn, thường được dùng trong các trường hợp gia đình có người thăng thiên, nhưng hoàn cảnh neo đơn, lo tang lễ chưa xong, lấy đâu nhân sự ngồi khóc! Mà chả lẽ đám ma lại không khóc, hay chỉ có vài giọng khóc lẻ loi? Họ cần có tiếng khóc hỗ trợ, nâng đỡ cho gia chủ, cho thêm phần mùi mẫn, bi ai ! Thế là họ thuê khóc mướn. 

Nhưng cũng có trường hợp, cha mẹ mất, con cháu đông, anh em nhiều, mà lạ thay, đùn đẩy nhau khóc và…không ai khóc! Thế là xì tiền, họ thuê khóc và thế là khóc mướn có dịp lên đời. Tát nước theo mưa, cứ thế réo “ông hôi, bà hôi” trong bản trường ca không rơi lệ. Thế mà vừa nghỉ lấy hơi, nghe tiếng tiền rơi, kịp thời lại khóc tiếp. Khóc mà mặt tỉnh bơ, mắt khô, ráo hoảnh. 

Song! Dù trong hoàn cảnh nào, khóc mướn cũng được thuê và trả công. Riêng trong đại dịch Cô vít, với hơn 2 vạn người ra đi, trong cách ly, trong cô đơn, buồn tủi, sợ hãi vắng bóng người thân. Dù có tiếc thương, cũng đành nhỏ lệ, ở nơi xa bái vọng. Chả thuê ai, mà cũng chẳng ai thuê khóc mướn và thấy thiên hạ cũng im. Thật đáng thương thay.

Cứ như trường hợp một ca sĩ nọ, ra đi vì cô vít. Sự tiếc thương một con người, ai mà chẳng có, khi nghĩa tử, nghĩa tận. Huống chi, đây là một nghệ sĩ tài hoa, có trái tim nhân hậu. Nhưng đang dịch Cô vít, nào ai dám tổ chức tang lễ để mà khóc và thuê khóc mướn. Đành trong cái chung mà thôi.

Thế nhưng bỗng lòi ở đâu ra, một số người không ai thuê, chẳng biết có vô tư không, nhưng thấy ào vô khóc mướn. Rồi hổ, báo, nơi vườn gần, rừng xa, lá cải lá ngón… lao vào la khóc rầm rầm, tha ra đủ thứ, thượng vàng, hạ cám của người ta. Quên cả việc nhà, mà lo ma hàng xóm. Quả là thương tâm thật!

12/10/2021

GỬI TRỌN NIỀM TIN

 














"Anh ở trong này chưa thấy mùa đông.”(1)

Nắng tháng sáu, cả ba miền nóng bỏng

Dịch cô vít, lây lan diện rộng 

Cái nóng càng như thiêu đốt

Lửa trong tim !


Chia sớt nỗi niềm, anh gửi về em

Thành phố Hồ Chí Minh, đang gồng mình chống dịch

Ngày chiến thắng, niềm tin gần tới đích 

Khi cả nước bên em, tiếp sức đêm ngày 


Tháng sáu này,”nắng cháy đỏ bàn tay…”

Thành phố năng động, giờ “ở đâu yên đấy…”

Giản cách xã hội, dù khó khăn đến mấy 

Đoàn kết, chung tay, ngăn chặn đại dịch này 


Ngóng tin sáng, trông tin chiều…

Lòng như lửa cháy 

Ngơ ngẫn vào ra 

Gửi người trong ấy 

Của ít, tình nhiều 

Lành, rách, gói yêu thương

***

“Nhiễu điều, xin phủ lấy giá gương…”

Doanh nghiệp, cơ quan

Đến từng địa phương, đường phố, từng nhà…

Gửi trọn niềm tin qua những gói quà

Hoạn nạn sớt chia

Rách, lành đùm lá

Mong dịch chóng qua

Bình an cho tất cả mọi nhà…

***

Chẳng “gửi nắng cho em”, giữa nóng ngày dịch dã

Anh gói yêu thương, dịu dàng và tất cả

Nhờ gió phương Nam 

Đem tấm lòng người phương Bắc

Thổi mát lòng, dịu cái nóng nơi xa ..!

22/7/2021

(1) NS Phạm Tuyên”Gửi nắng cho em”


VỀ NHÀ QUẶN NHỚ MẸ TA








Bao năm mưu sống nơi xa 

Quê hương mới trở lại nhà Xuân nay

Trào dâng nỗi nhớ vơi đầy 

Càng thương nhớ mẹ tháng ngày nơi đây 

***

Mẹ ta vóc hạc, hao gầy 

Gian lao đọng lại, bàn tay chai sần

Ruộng đồng, níu lệch đôi chân

Nắng mưa, bạc phếch áo quần đen thâm

Thương con phiêu bạt xa gần 

Mắt mờ, bởi lệ bao lần đẫm khăn

Chiều chiều đăm đắm ngõ sân

Lặng yên, đơn bóng, âm thầm chờ con

Nhớ thương, lòng mẹ héo mòn 

Đợi chờ, khắc khoải, thân còm, xác ve 

Phòng đơn, giường mẹ chiếu tre

Bao đêm trằn trọc, tái tê nỗi sầu 

Tường vôi, vương đỏ cốt trầu 

Đêm nhai nỗi nhớ, ngày đau nguyên còn 

Cả đời, chưa được miếng ngon 

Chỉ quen khoai, sắn, chuối non góc vườn 

Tảo tần, gom nhặt yêu thương 

Khổ lao mẹ nhận, sướng nhường phần con…

***

Chốn xưa đầy ắp vui buồn 

Cúi đầu, thắp một nén hương dâng người 

Hãy yên lòng nhé, mẹ ơi !

Trong con có mẹ, cả đời không quên!

10/10/2021

(Viết trong nỗi nhớ khôn nguôi)

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2021

ĐỎNG ĐẢNH THÁNG BA




Tháng ba 

Đỏng đảnh

Cứ như thời con gái

Heo may dỗi hờn

Chiều gió lạnh từng cơn

Chiếc lá vàng trút nỗi sầu li biệt  

Để lại trên cành nhu nhú những chồi non 

Tháng ba rồi

Tím biếc những hoa xoan

Nắng ửng đỏ, má đào ai phơi phới

Nghe nôn nao trống làng mở hội

Hạ cựa mình

Vạn vật đã sinh sôi

***

Đỏng đảnh tháng ba

Đang nắng

Bỗng mây dăng đầy, gió nổi

Đêm có mưa rơi

Giao mùa cả đất trời

***

Nghe rộn rã ao đầu hồi, tiếng cóc

Cặm cụi dệt. Thương nàng Bân khó nhọc 

May áo cho chồng, kịp cái rét cuối đông !

23/2/2017