Vũ Văn Lẫu 14/8 Quí Tị. Yên Định Thanh Hóa Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy Ta có thêm ngày mới để yêu thương
Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2024
KHEN AI NGHĨA TÌNH
Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2024
TÁO QUÂN VỀ CHẦU NĂM ẤY…
Một năm, loáng cái hết vèo
Về trầu, báo cáo những điều dở, hay
Ba trăm sáu mươi lăm ngày
Buồn, vui như hãy còn đây đủ đầy
***
Diên Hồng sáng đỏ cờ bay
Thành công rực rỡ, chung tay khải hoàn.
Con đường đi tới vinh quang
Gian nan luyện chí, thử vàng, thép tôi
Một năm cay nghiệt bởi trời
Trung lũ, Nam hạn, Bắc thời tuyết rơi
Một năm hệ lụy tại người
Nợ xấu, thua lỗ, biển, trời tai ương.
Dầu khí, Ngân hàng, Công thương...
Những lợi ích nhóm, những phường nhũng nha
Tiết kiệm- chủ bảy, khách ba!
Chuyện thật như bịa, như là tiếu lâm.
"Bổ nhiệm nhiều Phó- vì dân.."
“Bốn tư lãnh đạo…” Không cần chuyên gia
Giáo dục- nhân cách cho qua.
Nhầm lớp, bạo lực... xót xa cảnh nhà
Vui, buồn chuyện Fromo sa
(Chọn cá, hay thép, tuỳ ta ấy mà)
"Tìm người tài, hay người nhà.."
Con cháu lãnh đạo, đâu là lạ xa?
Đều do Tổ chức đẻ ra
Qui trình, qui hoạch, đúng là chẳng sai?
Cán bộ trẻ, con cháu ai ?
Vì người, sinh việc, cắm dài, cài lâu
"Ăn đủ thứ chẳng từ đâu..."
Nghĩ càng thấm thía, càng đau, càng sầu !
Tức khí, nổ súng khử nhau
Mạng người cái kiến, con sâu... rẻ bèo
Giết người vì chuyện đâu đâu
Đồng cảm dân Việt, hiểm sâu vẫn Tàu
Chỉnh đốn quyết tâm hàng đầu
Đừng mơ hạ cánh, chẳng đâu an toàn
"Trung ương IV, hy vọng hơn"
Dân mong, nén lại nỗi buồn đáy sâu
"Tham nhũng ổn định", như nhau
Lỗ hàng ngàn tỉ..(lần sau sẽ giàu)
Trọng án, mong chẳng ngâm lâu
Điều tra chính xác, nhanh mau mở toà
Án oan thì sửa, cho qua
Tiền đền- ngân sách, người ta xá gì ?
***
Bao nhiêu việc nữa chưa ghi
Thiên hạ bia miệng. Sử thi khó bì
Một năm được, mất những gì?
23 tháng Chạp, Táo đi Chầu giời !
17/12/2016
MÙA SIM KỶ NIỆM
Bộn bề ký ức về tìm lại đây.
Xa nhau biết mấy ngàn ngày
Đô thành hoa điện vẫn say hoa đồi
Son hồng tô thắm làn môi
Vẫn da diết nhớ một thời hoa quê
Người đi, đi mãi không về
Bao mùa sim tím, lời thề chưa phai.
Sông Tương, ai nặng lòng ai
Cô liêu nỗi nhớ bám dài tháng năm.
29/12/2024
Thứ Ba, 3 tháng 12, 2024
SI TÌNH BÁC SĨ
Mới ngoại bãy mươi đã dở hơi.
Thích đến đa khoa, dẫu chẳng mời.
Đau đáu nỗi niềm, mê cửa Viện.
Si tình bác sĩ đến khôn nguôi.
Siêu âm, chụp chiếu cùng cộng hưởng.
Hút tuỷ, chọc xương… sinh thiết rồi
Tim gan phèo phổi nơi ẩn hạch
Cả “nhà máy nước”cũng chẳng thôi…
Chọc ngoáy, tìm tòi, ” K… không thấy.”
Đau hoài, đầy ứ mãi không vơi…
Nhớ nhung, xa cách, buồn rười rượi.
Triệu tập xa, gần … tâm sự chơi.
6/11/24
(Vội gọi nhau về)
Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2024
CHỊ TÔI
Chị làm say đắm biết bao nhiêu chàng
Học hành chị đứng nhất làng
(Bụng đói, đi bộ, xa hàng chục cây)
Xuất thân nông nghiệp cấy cày
Nên được như vậy, đó đây nể rồi
Là mong ước của bao người
Cũng là oanh liệt một thời chị tôi
***
Những năm mười chín, đôi mươi
Chị như một đóa hoa tươi rạng ngời
Hợp tác mua bán quê tôi
Chị làm kế toán, một thời nổi danh
Khi Mỹ leo thang chiến tranh
Quê hương binh trạm quân hành vào Nam
Một chiến binh da xanh chàm
Bom đạn, sốt rét...miền Nam trở về
Nên tình, nên nghĩa phu thê
Đất lành quê vợ, thành quê hương mình
Từ khi chị lập gia đình
Một trai, hai gái chị sinh vuông tròn
Cá chuối đắm đuối vì con
Lấy đi hết vẻ đẹp dòn chị tôi
Con học đến chốn đến nơi
Thì chị tóc bạc, da mồi phong sương
Để con làm được đồng lương
Như xưa, chị vẫn hậu phương tuyệt vời
***
Về thăm, thương lắm chị ơi
Đa đoan, có lẽ cả đời chị mang
Dẫu cho đứt gánh giữa đàng
Đường trường hãy cứ vững vàng chị nghe
02/12/2016
XUÂN NÀY MỪNG THỌ CHỊ TÔI
Năm nay chị tuổi bảy hai
Như người xưa nói cổ lai hy rồi
Quê Thanh lấy chồng xứ người
Bởi lời hẹn ước từ thời đạn bom
Bao năm, chờ đợi mỏi mòn
Tim như hoá đá, mong còn rủi, may
Chiến trường đạn lạc tên bay
Ở quê vò võ, tháng ngày chị trông
Việc bên ngoại, việc nhà chồng
Việc làng việc nước, việc chung họ hàng
Thanh niên, phụ nữ đảm đang
Kế toán hợp tác, (của làng cấp cao)
Tham gia công tác phong trào
Lớp đảng viên trẻ, tự hào chị tôi(1)
Vô tư, giữa bão cuộc đời
Thật thà, sợ cả của rơi trên đường
Yêu gia đình, yêu quê hương
Tin vào Đảng, Bác học gương của Người
Công việc trách nhiệm đến nơi
Khó khăn, vất vã, không lời kêu ca
***
Hoà bình thống nhất nước nhà
Theo chồng, về đất Nam Hà, (Trực Ninh)
Niềm vui hạnh phúc gia đình
Đoàn Anh Hùng(2), đó chị sinh cháu đầu
Huy, Hiệu (2)mang nặng đẻ đau
Huân chương Ba cháu, trước, sau trưởng thành
Những mong"Ở hiền gặp lành..."
Chân chất khoai, lúa, phúc dành cháu, con (3)
"Cá chuối đắm đuối vì con "(4)
Đầu xanh để trẻ, mẹ còn tóc đâu
Sĩ quan Quân đội, con đầu
Cơ yếu Chính Phủ, tiếp sau, trai nhì
Thứ ba, Thạc sĩ, danh ghi
Tiếp nối truyền thống tư duy, nếp nhà
Thời thanh xuân, khi về già
Vẫn chăm lao động, chẳng xa ruộng đồng
Ô tô, máy bay dững dưng
Thích sau xe máy, anh Hùng chở đi
Định xui đi chuyến Hoa Kì (5)
Ngại xa, mời tốt, chắc gì chị ưng !
***
Mừng thọ, con, cháu chúc mừng
Vui cứ như Tết, tưng bừng chị nghe!
10/01/2017
(1) Lớp Đảng viên HCM
(2) Huy, Hiệu là tên các con chị, Huy hiệu cũng là biểu tượng như một thứ Huân chương
(3) Chân chất như hạt lúa củ khoai. Trồng cây Đức để Phúc cho cháu con
(4) Ngạn ngữ
(5) Đoàn Quốc Huy công tác ở cơ quan ĐSQVN tại Hoa Kì
Thứ Ba, 8 tháng 10, 2024
TRẺ BÁN- GIÀ MUA
Hai củ khoai, 50 ngàn.
Đắt như sâm của Đại Hàn, Triều Tiên.
Những ai chưa biết tiêu tiền.
Ốm đau đi viện, biết liền đó thôi.
Lại còn bao thứ trên đời:
Bữa ăn, nơi nghỉ, nữa rồi thuốc thang…
Mong đừng tiền mất tật mang.
Gặp thầy, gặp thuốc, phúc vàng tổ tiên.
Xưa, bán sức trẻ, kiếm tiền.
Già mua sức khỏe- hết tiền- trắng tay !
Cho nên hãy nhớ câu này:
Sức khỏe quý nhất, vàng cây giữ gìn.
08/10/24
Thứ Năm, 3 tháng 10, 2024
CHỈ KHỔ CON THÔI
Thứ Hai, 30 tháng 9, 2024
HOẠN NẠN SẺ CHIA
Tháng dài, trời hại, chỉ toàn mưa.
Ruộng biến thành sông, chẳng chỗ chừa
Bão phá tan hoang. Tan cả bản.
Sạt đồi, lũ quét… Thảm cảnh chưa ?
Thương người hoạn nạn trong vùng lũ
Đau thắt vùng quê lụt mất mùa
Hồng Lạc- Đồng bào, chung một bọc.
Sẻ chia hoạn nạn, mấy cho vừa.
23/9/24.
Thứ Hai, 23 tháng 9, 2024
THIÊN ĐỊA THUẬN HÒA
Tưởng chừng mưa mãi không thôi.
Hôm nay chắc ngán. Nên trời nắng lên.
Xanh cao, như có cao thêm.
Chân trời gần, cũng nên miền bao la.
Niềm vui thiên, địa thuận hoà.
Hết mưa, tan bão… thế là nắng thôi.
Cam lai- ngày mới đến rồi.
Qua cơn bỉ cực- trên môi nụ cười.
Khắc phục hậu quả nhiều nơi
Làm gấp, đừng để cho thời gian trôi
Ngẫm ra: đã kiếp con người.
Khổ hết-Tất yếu lẽ đời lại vui (*)
24/9 ngày nắng hửng
(*) Ý thơ Bác: “ Hết khổ là vui, vốn lẽ đời”









