Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2019

THƯƠNG ỖNG XE BỊ VẶT GƯƠNG









(Tết về Nhại thơ cụ Nguyễn Khuyến)

Tết đến, xe ông nó vặt gương 

Còn dọa chặn ông, đánh giữa đường!

Ăn ở thế nào mà nên vậy?

Nhân, quả… chỉ dành kẻ bất lương 

Cơ chế thị trường mua và bán

Hết hàng, tiền ẵm, định  hóa lươn

Bốn phương mất cả, còn phương giữ

Sòng phẳng cớ sao lại gạt lường?

***
Mấy anh “tài mọn, chốn quan trường”
Muốn mua chiếc ghế để oai ương
Ai ngờ xôi hỏng, tiền ông quỵt
Tức quá phá mà, giận lại thương...!
***
Đã là mua bán kiều thị trường 
Ông cầm tiền rồi! Sao gian thương 
Hàng ông không bán, tiền không trả
Năm hết, Tết rồi…
Nghĩ càng thương !
     7/2/2016
30/12Bính Thân

thăm . Ông Đích cũng có
 bài họa lại:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét