Ghế cao chót vót rung đùi
Khoái.
Địa vị cao sang phởn chí
Oai
Ngứa mồm quát dưới bao kẻ hãi
Vung tay trảm tướng chặt như khoai
Can qua dân nổi, voi xuống chó
Gió thổi, thân bay tận hỏa lò
Mới biết trên đời còn nhân quả
Hoạn, đau đến thác, chẳng nguôi ngoai
V V L

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét