Thứ Hai, 2 tháng 10, 2023

CỘI NGUỒN YÊU THƯƠNG









Tuổi già vui thú điền viên 

Sống cùng con, cháu, trọn niềm yêu thương 

Chốn xưa, nho nhỏ mảnh vườn 

Sáng, chiều dạo bước, trên đường quê thân

Thảnh thơi, qua lại đứa gần

Đứa xa vài tháng, mươi tuần ghé chơi 

Thích thì đi, chẳng đợi mời 

Lâu lâu, pic níc những nơi hiếu kì 

Của, tiền, chẳng có nhiều gì 

Xuất hưu, dùng khéo, đủ chi ông bà 

Con cháu, hiếu thảo biếu quà 

Sướng rồi, nhiều, ít, chẳng nề hà chi

Không phiền, vòi vĩnh, suy bì

Sẵn sàng mở ví, giúp khi con cần 

Khoái nhất, thứ bảy quây quần 

Đứa xa gọi điện, đứa gần nấu ăn 

Ốm đau, “y tá bà”chăm

Con cháu trách nhiệm, quan tâm tuổi già 

Việc hiếu, hỉ những nơi xa 

Các con cư xử, thay cha mẹ mình

Chẳng ham “góc chiếu giữa đình”

Tri kỷ vài bạn, nghĩa tình phân minh

Gia phong, giữ nếp gia đình

Bởi đây, nguồn cội của tình yêu thương. 

28/9/2022

Ở ĐÂU MỘT ĐOÁ HOA QUỲNH

 


"Anh đi tìm em, em ở đâu"?

Lang thang, bơ vơ

Hay đã ẩn yên, nơi chốn cậy nhờ ?

Bông hoa trắng, cứ phải đêm mới nở !

Mặc ai người, nhớ đến ngẫn ngơ…

*** 

Anh đi tìm em, em ở đâu?

Những lúc này ta cần có nhau!

Dẫu đêm nở, sáng tàn, ngắn ngủi

Lẫn trốn đời, oan trái càng đau …

*** 

Anh đi tìm em, em ở đâu.

Hỡi hoa kia, tên gọi là Quỳnh? 

Nào em đẹp xinh, phải đâu là tội lỗi…

Để ai nỡ dập vùi trong buồn tủi

Liễu yếu, đào thơ... 

Rồi chồi non mai sau

Sẽ lớn lên trong cay đắng, nghi ngờ…

***

Bung nở đi em.

Sao cứ phải mười giờ ?

Có chăng nữa, mình làm mình chịu. 

Cho hai năm rõ mười 

Kẻ cơ hội còn cớ gì để nói.

Khỏi để bao người chịu hệ lụy theo?

***

Cuối thu rồi… như lá úa hanh heo

Đông chẳng đợi… cái lá treo lơ lửng

Sao phải đợi, để đêm về mới nở?

Cho trái tim ai cứ khắc khoải mong chờ 

Cứ bung nở đi…

Quỳnh em ơi. 

Không đợi đến Mười giờ!

18/9/2023

Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2023

NGẪM VỀ NHỮNG QUAN NIỆM











Lan man nghĩ suy về giỗ chạp của người Việt 

“Sinh, lão, bệnh, tử “. Quy luật của đời người là thế. 

Bởi vậy nhà ai cũng đều có giỗ 

Ngày húy kị ông bà, cha, mẹ, người thân rất được coi trọng. Nhất là ngày giỗ ông bà, cha mẹ. Thường là con cháu, dù làm ăn ở đâu cũng về chịu lễ. Đó là Đạo lí làm người, cả hiếu, cả tình, là lòng tri ân của kẻ cháu, con. Trừ trường hợp bất khả kháng, khó khăn đặc biệt. Hay do làm ăn, cư trú nơi xa, không thể về được cố quê, phải hương khói bái vọng.

Nhưng Giỗ Chạp ngày nay,  nghe mà cay cay khóe mắt.

Làm giỗ ư? Thiên hạ, người giàu có, nhiều tiền của, khoe sang thì giỗ làm cỗ thật to, khách mời thật đông. Sang thì đi nhà hàng, ở làng thì dựng rạp. Rượu ngà ngà thì mở loa hát ca, cứ như là đám hỷ. 

Người không có tiền, phận nghèo hèn. Ngày giỗ cũng có bát cơm, canh cúng cha, mẹ. 

Vợ chồng thành tâm, cháu con, anh em quần tụ, tưởng nhớ, tri ân đấng sinh thành, thế cũng đủ. Miễn là từ tấm chân tình.

Hay ho gì khi cha mẹ còn sống, gần đó mà không cho nổi bát canh rau, ốm đau, không ngơ ngó, không giặt nổi chiếc áo, cái quần... Giờ chết rồi, ma to, cỗ lớn, để làm gì? 

Có gia đình con cái giàu có, mà cha mẹ chết rồi vẫn bắt hồn ma xa nhau. Việc giỗ chạp được chia ra kẻ thờ cúng cha, người làm giỗ mẹ. Nhưng cũng có kẻ coi việc giỗ cha mẹ là của người trai cả, mình chỉ là con thứ hay phận con gái, nên dững dưng. Ngày giỗ, nén hương cũng không đến thắp, nói chi đến việc cùng lo giỗ chạp cho cha mẹ.

-Việc thờ cúng, cũng thể hiện đạo lý, hiếu đễ 

Kẻ lắm tiền, xây nhà thờ to, đúc tượng đồng lớn thờ bố mẹ cũng tốt. 

Nhưng có kẻ nhà to, phòng lắm, lại để nơi thờ cúng tiên tổ, ông bà cha mẹ lên chót vót cầu thang, cứ như dấu cho khuất vậy. Mùa đông giá lạnh, mùa hè nóng vãi linh hồn, toát mồ hôi tiên tổ… thì còn đâu mát mẻ phúc nhà. 

Tuy vậy, những gia đình nghèo, người không có tiền, thì cũng dành nơi quan trọng nhất trong nhà, để bát hương, di hình ông bà, cha mẹ. làm nơi thờ cúng, đó cũng là hiếu đễ. 

-Mồ mả là quan trọng. Ông bà, cha mẹ, người thân khi về trời, chọn nơi an nghỉ, chọn ngày, chọn hướng, tính giờ tốt, an táng mồ yên mả đẹp là một trong những trách nhiệm, đạo hiếu làm con và cũng là nỗi lo của một kiếp người.

Quan lại ngày nay, càng làm to, càng chơi hoành tráng! Họ tìm nơi đất vàng, chọn hướng xây mã to, xây nhà thờ lớn. Rồi dùng mọi cách xây rào, chiếm đất… Rồi thì mong cho mã kết, con cháu kế nghiệp làm quan, bổng lộc đời đời. Âu cũng là chuyện để người đời soi xét. 

Mà mã to làm gì, khi dân gian thường nói: “To như mã Thằng ăn mày” là vậy !

Ngày chính giỗ, con cháu quây quần, về chịu lễ đầy đủ. Dù cho cỗ sang hay cỗ mọn, dù thân phận khác nhau, nhưng đều chung một niềm tri ân, nhớ thương về đấng sinh thành.

Mượn cớ, mở tiệc khác cả ngày huý kỵ. Chẳng qua để mời mọc nhau nhậu nhẹt, âu cũng chỉ là trả nợ miệng…. Mà có khi mời khách phong bì, mà quên cả báo người thân ... 

- Con và của chắc không ai chê ít. 

Sinh con, đông con, đó là mong ước đã thành khát vọng của ông bà ta xưa. 

Thời nay, đẻ con nhiều, đã thành lạc hậu. Chỉ khi về già, bệnh tật… Dù có tiền, ở trong nhà dưỡng lão, đủ đầy vật chất, chắc rằng sẽ thấm thía nỗi cô đơn!

Xưa, có gia đình lận đận, sinh con nhiều bận, nhưng không nuôi được, phải đi cầu tự, nhờ thầy yểm bùa hoặc nuôi con nuôi mới thành. Rồi thì có thờ, có thiêng, có kiêng có lành. Thành tâm nguyện cầu, ăn ở phúc đức, Trời, Phật thương, nên nguyện ước sẽ thành. Sau này, sinh 5 đẻ 7, vuông tròn, trai gái đủ bề. Ấy là nhân quả vậy. 

-Đặt tên ư ? Nhà khó càng phải đặt tên con sao cho xấu, để khỏi quỉ ghẹo, ma trêu, như tên thằng buồi, cái đĩ, cái sắn, thằng khoai... 

Mà lạ, cái tên thằng Tham, con Nhũng, cũng được, mà sao cũng ít người đặt?

Trộm nghĩ: Mỗi cái tên cha mẹ đặt ra, dù hay, bay bướm, hoạc trần trụi...  đều mang ý nghĩa, cả sự gửi gắm của người thân yêu mình. Còn thiên hạ có cái để gọi, để phân biệt, để kính trọng hay để khinh bỉ, nguyền rủa...Tùy ở tình cảm mỗi con người. 

Ví như tên Trạch Văn Đoành của Nam Cao, có nổ, cũng chẳng làm ai sợ. Tên Lan Huệ, Bích Hồng, Thu Hiền…nọ kia, nếu tâm ác cũng chẳng tạo nên vẻ đẹp. Xấu ma chê quỉ hờn, như thị Nở,  khi yêu cũng đẹp đến rạng ngời! Bởi vậy, tạo được vẻ đẹp chủ yếu nhất vẫn là cái tâm. Thế nên thiên hạ tranh nhau đặt tên đẹp, như Mỹ Linh, Hồng Nhung, Thu Phương, Hồng Vân… mong cho người đẹp, hát cho hay, cho giàu có, lắm tiền mà xây biệt phủ! 

Mong là mong vậy, cũng có người toại nguyện, người không. Cũng như thầy tu, mặc áo tu, nhưng cái áo không làm nên thầy tu là vậy! 

- Người Việt ta duy tình. Trăm lý không bằng tí tình. Máu chảy ruột mềm.Tình cảm có khi còn trên cả lý trí.  Phải chăng bởi do từ nền giáo dục và bản chất gia đình, mà ta thường nặng gánh con cái. Quý tình nghĩa hơn cả chức quyền, tiền bạc và luôn nhắc truyền thống cho con cháu học tập, làm theo gương ông cha, Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín…và lòng yêu thương nhân ái. Yêu quý thương người như thể thương thân. Trong đó, yêu thương các con hơn cả cuộc đời mình. Thương yêu chúng mê muội, đến mức như “cá chuối đắm đuối vì con”. Bởi có yêu thương, quý trọng gia đình thì mới biết yêu thương quý trọng người ngoài xã hội. Cũng là nhân quả vậy !

Nhân lịch sử ngày huý kị, lan man dòng suy nghĩ, khi tuổi già đã thất thập cổ lai hy. Nhắc cho mình và cho những người thân, thêm chút phần thấu hiểu...

Xin cảm ơn mọi người ghé đọc và cùng đồng cảm, ai không ưng thì bỏ qua, xin chớ nặng lời!

10/10/2021

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2023

CẢ LÀNG ĂN THỊT

 












Những năm 70 của thế kỉ trước, thôn quê miền Bắc đều vào hợp tác xã hết. Và tất nhiên, mọi thứ, cái gì cũng là của Hợp tác xã, trừ mỗi thứ đặc biệt có đăng ký! Kk

Ruộng đất, cày, bừa, trâu, bò, tư liệu sản xuất... kể cả lao động... Tất cả là của Hợp tác xã (HTX). “Hợp tác là nhà, xã viên là chủ“, và trên hết, đại diện làm chủ chính là Ban quản trị( BQT).

Bởi vậy, chuyện con trâu là hệ trọng, là chuyện tày trời. Muốn bán trâu bò, bê nghé, thay tên, đổi chủ hay giết mổ đều do BQT quyết. Do đó, lâu lâu khi BQT thèm thịt, hay nhân có sự kiện nào đó, là họ tìm cách giết"bạn của nhà nông", để đã cơn thèm, dù con trâu, con bò, bê nghé đó đang khỏe mạnh. Tất nhiên, thường dân chỉ biết đứng dòm, ngửi mùi thịt nấu thơm lừng, từ nơi cán bộ họp bay ra, hưởng hương hoa, mà thèm nhỏ dãi. Thời buổi gạo châu, củi quế, nông dân mà đòi ăn thịt trâu, chỉ có trong mơ !

Một lần ở thôn Mai, thuộc một xã Định. Con trâu mộng nhà ông Ba, không may, bị đá núi làm sớt da chân, bước đi vốn vòng kiềng, giờ thêm khập khiễng. Mà què thì làm sao đi cày. Cái cớ rõ như ban ngày để BQT có lý do, quyết cho trâu lên thớt. 

Gia chủ khỏi nuôi trâu, đỡ vất vả nhé. BQT thì thay mặt, đại diện cho xã viên hưởng thụ. Thật là lưỡng lợi đôi đường !

Ai mà kêu: “Chỉ dân là thiệt, là không còn bạn trâu để nuôi, không còn công điểm chăm sóc, không được công cày bừa. Từ nay, không còn đít trâu ỉa ra, để làm “nghĩa vụ nộp phân” bón ruộng cho hợp tác theo định mức. Và trâu chết, đến miếng thịt, miếng da dai, chắc chắn cũng chả đến phần gia chủ, mặc dù sớm tối nuôi trâu”, thì quả là họ không hiểu gì sất !

Dân làng nghe tin, tranh thủ tạt qua nhòm cái. Dần dần tụ tập đông người, chặt cứng cả sân nhà  ông Ba.

No thì chuyện ấy nói. Đói kể chuyện ăn.  Xưa nay vốn thế mà. Và chuyện về trâu cứ là như pháo nổ.

Bổng nghe tiếng ai nói lớn :

-Ta thịt trâu chia nhau đi. Họ đến là mất trắng ... Của mình chăn dắt, nuôi nấng mà chịu nhịn thèm à!

Mọi người cười ồ, coi là chuyện vui. Ngoái nhìn, té ra là ông Ca, một bợm rượu có tiếng, thường ngày lười đi làm ngoài đồng, vin ốm đau, tránh nắng cầu rợp, để làm việc nhẹ trong nhà. 

Thế nhưng đám đông nhiều tiếng nhao nhao, đồng tình 

-Đúng đó, thịt đi, thịt chia cho cả làng đi...!

Một thanh niên, nhanh nhẹn dắt trâu ra khỏi nhà ông Ba, buộc ngay tại ngã ba làng, “nơi trời, đất không là của ai cả...”. 

Rồi thì việc gì đến tất đến. Con trâu bị ai đó đập hòn đá to tướng vào đầu, ngã quay đơ, mép sùi bọt trắng như bọt xà phòng. 

Đám đông đang náo động, bỗng lặng như tờ. Trâu chết đâu dễ hết chuyện. Ấy là nó bị tai biến đấy chứ … Phải báo cáo trên thôi. 

Mà cán bộ thôn, hàng ngày đông đủ thế, giờ bỗng đi đâu hết. Cuối cùng thì chỉ mình con trâu bị giết. Thịt, da, lòng ruột, xương cốt... chia đều cả làng, ai ai cũng có phần. Làng cứ vui như Tết !

Thịt trâu xào hành, nước mắm, gừng tỏi, thơm nức cả làng, ai cũng hoan hỉ. Gia đình ông Ca cũng bình đẳng như mọi người, mặc dù ông là người đầu trò, là một tay đao phủ... 

Khi rượu vẫn còn ngà ngà, ông bỗng nghĩ đến trách nhiệm của mình mà sợ: "Nếu BQT cho Công an, Kiểm soát đến điều tra thì sao nhỉ" ? Lộ ra có mà tù...

Thế là ông vội đi đến từng nhà, rỉ tai mọi người. Chẳng hiểu họ trao đổi gì, chỉ nghe câu cuối...”Cứ thế, cứ thế nhé ...! Mà thật ra, khi thịt đã ngấm chân răng, thì nói năng chi nữa?

Ngay chiều đó, BQT, Công an, Kiểm soát HTX rầm rộ kéo về. 

Sân đình chặt ních người.... Nữ nhi, nam phụ, lão ấu, đều được mời làm nghĩa vụ công dân và chung qui chỉ mấy câu hỏi và trả lời, quanh vụ trâu chết, mà chưa hết chuyện 

-Ai làm thịt? 

- Cả làng làm thịt

-Ai cầm dao ?

- Cả làng cầm dao

-Ai chọc tiết ?

- Cả làng chọc tiết 

-Ai ăn thịt ?

- Cả làng ăn thịt.

Kha ! Kha. Thế là  BQT chịu thua, hậm hực ra về, không ai tiễn !

Khi ấy đang tập trung cho công cuộc chống Mỹ. Ai cũng tưởng chuyện tày đình này, để lâu hoá bùn, dù trời hay vua cũng thua cả làng. 

Thế nhưng, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi, và cái gì đến sẽ phải đến. Nghe đâu, sau này ông Ca bị qui "Tội phá hoại tài sản tập thể" và chịu truy cứu trách nhiệm hình sự. Thật là đòn đau nhớ đời. 

Duy chỉ một điều lạ là, đi tù mà ông và gia đình ông đều được dân làng yêu mến kính trọng. Không bị dân khinh miệt như mấy ông quan cổ cồn, tham nhũng, bị vào lò như hiện nay. 

Riêng dân làng Mai được bữa thịt trâu ngon. Mà miếng ngon thì nhớ lâu và họ vẫn bình an cho đến bây giờ.

     22/4/2017


Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2023

HỌP LỚP KỶ NIỆM 52 năm

 








Thưa các bạn! 

Chắc chẳng cần nói nhiều thêm gì nữa. 

Chỉ xin vui mừng chào đón và giới thiệu các bạn từ phương Nam xa xôi, từ phương Bắc và từ miền Trung cũng như trên quê hương Yên Định 

Tất cả chúng ta đã vượt lên khó khăn chung của tuổi già,  và cả những khó khăn riêng có của mỗi người.  Nhất là đã vượt lên chính mình, để giữ lửa nhiệt tình, khơi dậy trách nhiệm đối với bè bạn, một thời đèn sách… Để về vui xôm tụ hôm nay.

Đặc biệt, những bạn từ phương Nam, lặn lội về đây, chính là tấm gương về tình bạn sắt son không bị nhạt nhòa theo năm tháng và cũng chính là nòng cốt cho cuộc gặp gỡ hôm nay. Nhưng cũng có những người ngay trên quê Yên Định, dù gia đình đang có những khó khăn, thậm chí khó khăn đặc biệt. Song với lòng nhiệt tình và trách nhiệm với bạn bè, với lớp… đã tự thu xếp để có mặt, chung vui cùng bè bạn. Thế mới biết, tình bạn thật cao quí và cảm động, chỉ khi đã nhiệt huyết, vô tư, trong sáng và chân thành, thì sẽ vượt trên tất cả. 

Và sẽ ân hận biết bao, khi mà bạn bè từ Bắc, từ Nam đã lặn lội hàng ngàn cây số, quyết tâm để về họp lớp. Thì lẽ nào, trong chúng ta, nếu có ai đó, dù chỉ trong suy nghĩ, mà dững dưng, vin mọi lý  do, để không thể đi xa vài chục km để đón bạn, chung vui cùng bè bạn? Hoặc không thể thu xếp nổi việc nhà, để ào về, dù chốc lát, gặp gỡ, vui cùng bạn hữu?

Rất may, trong những chúng ta đang ngồi đây, đã không ai làm điều đó. Ngoài những trường hợp đặc biệt, bất khả kháng, mới không thể có mặt hôm nay. 

Bởi vậy, chúng ta có quyền tự hào về các bạn của chúng ta, tự hào cho cả chính mình. 

Lần nữa, thay mặt BLL và riêng cá nhân, xin chúc mừng, chúc sức khỏe và chân thành cảm ơn tất cả các bạn.

Cảm ơn chị Hoàng Thị Chuyên, chị Lê Thị Liên, chị Lê Thị Chung, chị Nguyễn Thị Bích Liên, chị Trịnh Thị Y… đã có quà cho lớp. Các anh chị Lê Đình Quý, Nguyễn Viết Chính, Nguyễn Thị Nga, Nguyễn Thị Bích Liên…đã hỗ trợ thêm kinh phí cho buổi họp lớp 

Thưa các bạn. Hành trình về thời áo trắng của các ông, các bà khi đã ”thất thập cổ lai hy” lần này thật vất vả, với bao trăn trở, cả trong mong đợi, trong thấp thỏm, hy vọng và cả chút thất vọng mơ hồ…

Có lúc tưởng như mong ước đã không thành. Để rồi giờ đây, xúc cảm dồn nén, được vỡ òa trong niềm vui gặp mặt.  

Đôi lời như vậy. Xin dành thời gian để các bạn vui gặp gỡ, hòa trong kỷ niệm và cả hò hẹn cho tương lai. 

Để rồi khi chia xa, mãi mãi còn trong mỗi chúng ta, lưu giữ mãi những kỷ niệm đẹp đẽ này. 

Mai đây, khi mỗi tuổi mỗi già, sức khỏe mỗi yếu, đi lại khó khăn. Hình thức tổ chức họp lớp sẽ không còn phù hợp. Rồi cùng với năm tháng, “sinh, lão, bệnh, tử”sẽ được chiêm nghiệm. Đó là quy luật của kiếp người. Nhưng mong rằng, tình cảm lớp 10c mãi mãi còn trong trái tim của mỗi chúng ta.

Mong rằng, các bạn thân yêu, hễ khi có điều kiện, thì hãy tìm về với nhau, chia sớt nỗi niềm, chí ít cũng liên lạc, thông tin cho nhau. Xin đừng cầu toàn, hãy đến với nhau, dẫu chỉ có dăm, ba bạn cũ. Dù ở miền Nam hay miền Bắc, thành phố hay thôn quê, dẫu địa điểm nào đi nữa, nghĩa tình bè bạn vẫn cứ đủ đầy nguyên vẹn …

Lần nữa, xin chúc sức khỏe mọi người. Chúc may mắn hạnh phúc và thành công.

Xin cảm ơn tất cả 

9/4/2023

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2023

TỨC CẢNH

 












Của quý lâu ngày, hỏng cả rồi 

Nội y toàn giả, đủ bộ thôi 

Ngoại hình tóc bạc, mày, râu bạc

Da nhăn, khô ráp, xạm đồi mồi

Lưng còng, chân tóp, không cõng nổi 

Khê nồng giọng nói, nứt nẻ môi 

Bạn hữu ngỡ ngàng… cong cả lưỡi 

Đâu thời oanh liệt nữa…! Trời ôi ! 

Cuối Xuân 2023

Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2023

NẰM MÀ KHÔNG NGỦ












Nằm mà có ngủ được đâu ?

Bồn chồn trong dạ, đêm thâu cựa mình 

Nhớ từ cái thuở học sinh

Rồi khi vào lính, khi mình mất nhau

Nằm nhớ hết ... Nhớ từ đầu

Lúc cười, lúc giận, lúc sầu đẫm mi ? 

Đếm dồn từng cuộc chia li

Đêm mưa, gối chiếc, buồn thì mênh mông

Cồn cào nhớ, mỏi mòn trông

Sầu đơn lẻ bóng, vui không lối về

Chập chờn nửa tỉnh, nửa mê

Nỉ non tiếng dế ngoài đê , nát  lòng...

Giờ này đò đã sang sông

Thương cho con sáo trong lồng ủ ê 

Đêm dài, dài đến lê thê

Buồn như chấu cắn, dầm dề mưa ngâu..

Nằm mà có ngủ được đâu...!

      01/01

Về miền kỉ niệm

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2023

TOẢ SÁNG NỤ CƯỜI










Chúc mừng thế giới đàn bà

(Nhân Tháng ba Ngày tám)

TOẢ SÁNG NỤ CƯỜI 

Sáng se lạnh.

Quán hoa nơi thị thành, nhộn nhịp người lui, kẻ tới 

Những ánh mắt hân hoan

Những nụ cười tỏa nắng 

Phố yên bình, tràn ngập những hoa tươi 

Khoe sắc thắm, bừng nở chào ngày mới 

Những đóa hồng, bông lưu ly… như cùng trong chờ đợi.

Mùng tám tháng ba đến rồi 

Sắc hoa tươi, tô thắm đất trời 

Hòa cùng lòng người, tràn ngập niềm vui 

7/3/2023

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2023

TRÒ ĐỜI

 








(Vào lò, mặt vẫn còn trơ trơ như thớt nghiến)

Thao thao trên bục, dạy người đời 

Mảnh giấy, thành danh”giáp bảng” thôi(*)

Áo quần, bảnh chọe, tâm đen tối

Của chùa, tiền thuế cứ thế xơi 

Cháy nhà, ắt lộ nơi hang chuột 

Chán chị, thèm dì, thỏa chí chơi 

Củi này, lửa mới lem lém tới 

Nhân cách đã rơi tận đáy nồi !

2/2023 

(*) Nguyên văn “Mảnh giấy làm nên thân giáp bảng. 

Nét son điểm rõ mặt văn khôi..”

(Tiến sĩ giấy- thơ Nguyễn Khuyến )

Ví cũng như cái ghế họ ngồi , một bả hư danh cũng chẳng tạo nên nhân cách vậy! 


TRƠ TRÁO

Hay gì mặt trơ, trán bóng!

Nhâng nháo, chẳng chút thẹn thùng 

Sử vàng, Đảng, Dân xây dựng 

Tay chàm, làm ố màu hồng 

Người trên, nể không muốn nói 

Thiên hạ, vui mặt, chán lòng 

Bệnh huếnh, chết còn tham vọng 

Phát ngôn vẫn nặng hơi đồng (*)

25/12 Nhâm Dần

(*) Máu tham hễ thấy hơi đồng là mê ( ND). Tội không biết xấu hổ, mà còn mở miệng dạy đờ

MỪNG VÀ CẢ NỖI LO












Sức Xuân 


Nghĩ rằng : Bọn tham nhũng và đồng bọn nhiều như nấm dại ngày mưa, nơi đâu cũng có . Dù lắm mưu ma, chước quỉ, nhưng bọn tham quan ô lại ngày càng bị nhân dân, báo chí và lực lượng công an phát hiện, phanh phui. Giúp Đảng và nhà nước ta gom củi đưa vào lò, cho dù có là củi gộc củi tươi. Dù chúng lâu nay khoác áo cấp trên, ẩn nấp ở các ngành quyền lực chóp bu, chức quyền vênh váo hay đã về vườn, định dấu nhẹm bàn tay nhớp nhơ để làm người tử tế!

Nhưng còn diệt được chúng, chứng tỏ Đảng và nhà nước ta còn mạnh, quyết tâm và đủ sức tiêu diệt chúng. Cuộc chiến diệt tận gốc tệ tham nhũng là trường kỳ. Phải đồng thời cả xây và chống, đặc biệt là xây dựng cơ chế chống sinh ra chúng. Nhưng lúc này, trước tiên phải tập trung tiêu diệt bọn tham nhũng cộm cán, đang lộng hành, dân tình đang căm ghét. Tạo khí thế và niềm tin trong Đảng, trong nhân dân và bè bạn quốc tế. 

Cuộc chiến chống giặc nội xâm đang trên đà thắng lợi. Chỉ mong Đảng và nhà nước hãy tỉnh táo, đề phòng, không để tay chân, anh em lũ quan tham, co cụm lại, như hồn bọn Chằn tinh, Đại bàng, Hồ ly tinh làm hại Thạch Sanh. Bọn ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, có thể sẽ liên kết với nhau, móc nối cùng các thế lực thù địch chống phá. 

Phải như thầy phù thủy cao tay, đã xướng tên, gọi hồn lũ âm binh, lũ quan lại tham nhũng lên, thì đủ sức bắt quyết để trị chúng, tiêu diệt chúng. Không để chúng làm hại gia chủ và lũ âm binh trỗi dậy, quật lại cả thầy 

Tin rằng: Chiến thắng cuối cùng sẽ thuộc về nhân dân, thuộc về nhà nước, về Đảng ta và người đốt lò vĩ đại!

Xuân 2/2023