Thứ Năm, 21 tháng 12, 2023

EM VỀ HỌP LỚP








Em về họp lớp hôm nay 

Đường xa, lên xuống, máy bay, xe đò…

Hàng ngàn cây số đi qua 

Yêu thương nâng bước, đường xa hóa gần

Quên mình đã 70 xuân 

Bao lần lỗi hẹn, quyết lần này không !

Qua cơn Cô vít hãi hùng 

Rưng rưng, tay bắt, mặt mừng, rưng rưng…

Nhớ thương, ai cấm ta đừng 

Bao năm dồn nén, nghe chừng  được khơi

Nhìn em, thương lắm em ơi 

Nghị lực, tỏa sáng nụ cười trên môi 

Hội nhập cùng với mọi người 

Đam mê dành bạn, thiệt thòi em cam 

Hàn huyên, ngắn ngủi vội vàng 

Để rồi kẻ Bắc, người Nam đôi đàng

Thời gian, thử rõ thau vàng

Nghĩa tình năm tháng lại càng đằm sâu 

Dẫu đành lại cách xa nhau 

Tơ vương, ngó ý… kiếp sau càng nồng(*)

9/4/2023

(*)Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng ( ND-Kiều)


KHI CHÁU VẮNG NHÀ








Mọi hôm hai đứa ở nhà

Chúng quậy chúng phá, chúng la quá trời 

Vừa khóc đấy, lại liền cười

Kiện nhau thua, thắng bà ơi, ông à...

Dành nhau khi được chia quà

Toét miệng khi được đem chia bạn bè

Hôm nay con em về quê

Thằng anh bỏ học, dầm dề trời mưa

Chẳng nghe tiếng chúng nô đùa

Mình ông từ sáng đến trưa bần thần

Mới hay con cháu quây quần

Vất vả sướng gấp vạn lần chúng xa

27/4/

THOẢ NỖI ƯỚC MONG

  

















Thế là anh được gặp em ! 

Bao năm khắc khoải con tim mệt nhoài

Cho dù quên nhớ mặc ai 

Với anh, em mãi không phai không mờ 

Chẵng hẹn mà vẫn đợi chờ 

Cái duyên cái số bất ngờ đó thôi ?

Nghe mà mặn chát đầu môi

Mà day dứt cả cuộc đời chiến binh

Thương em trong cuộc trường trinh

Cả nước ra trận chúng mình hành quân 

Mừng ngày toàn thắng mùa Xuân

Anh về vui vẫn chen phần đắng cay 

Còn đâu trên mảnh đất này 

Còn đâu những tháng những ngày bên nhau 

Còn đâu những lúc chụm đầu

“Bài toán khó, bài thơ câu nghĩa tình 

Còn đâu hình bóng ta mình

Cầu xi , Bái thủy lập trình trái tim 

Còn đâu xanh áo học sinh 

Thạch Long với cả lớp mình đắp đê “

Còn đâu ... em chẳng trở về

Dở dang câu hẹn câu thề chưa xong

Chỉ còn thương đến vô cùng 

Tấm lòng của những tấm lòng đó em 

Một thời để tím hoa sim

Nhớ thương nay chỉ còn riêng mỗi người 

Gặp nhau đầy ắp tiếng cười 

Tim này đã thỏa cả đời ước mong ! 

 Quán lào 9/4

 (Ngày về họp lớp ) 

KỶ NIỆM 50 NĂM TỰU TRƯỜNG

 







Kính thưa các thầy giáo

Thưa tất cả các bạn

Thế là sau 50 năm, như những đứa con đi xa, nay được về nhà. Chúng ta hân hoan, tay bắt, mặt mừng trong niềm vui xôm tụ.. Xin chúc mừng sự đoàn viên của tất cả chúng ta. Xin được chung vui với những niềm vui, hạnh phúc của mỗi người và xin được sẻ chia những nỗi buồn, những mất mát riêng tư cùng các bạn.

 Cảm ơn các thành viên trong ban liên lạc đã nêu cao trách nhiệm, chung tay cho công việc chung. Cảm ơn sự nhiệt tình của tất cả các bạn, để có buổi họp mặt hôm nay! 

Thưa tất cả các bạn

Con người là tổng hoà các mối quan hệ xã hội. Từ khi ta oa oa khóc tiếng khóc chào đời, đến khi  về với tổ tiên là cả một mối quan hệ chằng chịt, với bao kỉ niệm, dấu ấn không nhoà. Nhưng với lớp ta, có lẽ ghi đậm nhất, đọng lại nhất trong mỗi chúng ta là ngày tựu trường, tập trung về Bái Thủy, Định Liên, địa điểm của Trường Cấp 3 Yên Định khi đó, cách đây 50 năm, nửa thế kỷ, nửa của một kiếp người! 

Phải chăng đó là lần đầu tiên xa nhà, xa bố mẹ, người thân, để theo đòi đèn sách, với những ước mơ cháy bỏng, cùng những hành xử đầu đời, trắng trong như trang sách học trò, mà suốt cả quãng đường 50 năm qua, ta kiếm tìm mà chưa hề gặp lại?Bởi vậy, cái ngày ấy của thế hệ chúng ta đã thành thiêng liêng, ắp đầy cảm xúc và ghi đậm dấu ấn không nhoà. Điều ấy cũng phần nào lý giải vì sao từ lúc ấu thơ, đến khi đã thất thập cổ lai hy, đã là ông là bà, đã qua bao trường, bao lớp, qua những Hội, những cơ quan, cả Đảng cả Đoàn... cả kẻ nơi trận mạc, kẻ chốn quan trường hay người ở lại quê hương...  nhưng “Kỉ niệm xưa” ấy vẫn cứ mãi sống trong ta. Và lạ kì, ngày lại càng hiện diện nhiều hơn, sâu đậm hơn theo độ dày năm tháng. Khi mỗi chúng ta ngày mỗi yếu đi, già đi theo quy luật cuộc đời? Và phải chăng nữa, tuổi già nhu cầu được sống lại cùng kí ức, cùng hoài niệm, mà day dứt, mà nấu nung, mà thôi thúc mỗi chúng ta trăn trở tìm về...

Cùng chung ý nghĩ đó, một số bạn đã yêu cầu Ban liên lạc lớp tổ chức buổi gặp mặt, nhân 50 năm ngày tựu trường của lớp chúng ta. Có bạn còn hào hứng “Cứ triệu tập đi, kinh phí tôi chịu...”. Thể theo nguyện vọng đó, Ban liên lạc đã tìm địa chỉ, đã thông báo tới các bạn và các bạn đã nhiệt tình ủng hộ, nên mới có buổi họp mặt hôm nay .

Thưa các bạn

Tiếp theo kỷ niệm 40 năm ngày ra trường(3/2011). Hôm nay, chúng ta, những bạn cũ, lại tề tựu về đây, mừng vì có thêm những bạn cũ, nhưng tận 50 năm mới lần đầu gặp lại. Song, trong niềm vui đó, chúng ta bùi ngùi tưởng nhớ thầy Chủ nhiệm, các thầy cô, cùng một số bạn đã vĩnh viễn ra đi, do chiến tranh, do tuổi già và bệnh tật... nên không có mặt hôm nay. Xin hãy dành phút mặc niệm cho những người thân yêu đó

Thưa các bạn . Sau 50 năm gặp lại. Kỷ niệm xưa dồn dập kéo về. Hãy gác lại những bộn bề của cuộc sống, những đam mê, kể cả hưởng lạc hoặc cả ấm ức ganh tỵ riêng tư ... để cùng nhau ôn lại, sống lại cái ngày túi sách đứt quai, bao cói gạo, ngô... đi bộ đến trường. Hãy sống lại tuổi thần tiên, cùng chung đèn sách với bao kỷ niệm gắn bó bằng hữu, thầy trò... Hãy bỏ qua đi nhục vinh, quan lính, may rủi của cuộc đời, để thả mình, sống lại tình bạn thuở học sinh của 50 năm trước, để về với Bái Thủy, với Quán Lào, với vùng quê Yên Định... Chia sẻ cùng nhau nỗi nhung nhớ, kể cả nuối tiếc và cả sự khát khao. Để rồi mai này chia xa, sẽ còn sống mãi trong ta những giây phút tuyệt vời này.

Với ý nghĩa đó, xin được lần nữa chúc mừng cuộc hội ngộ của tất cả chúng ta.

Thưa các bạn. Chúng tôi đã cơ bản thông báo được tới  bạn bè và đều phấn khởi chờ ngày về xôm tụ. Nhưng một số bạn do lý do đột xuất bất khả kháng mãi giờ chót mới báo tin, nên không có mặt hôm nay. Các thầy cô vì già sức khỏe yếu, đường xá xa xôi nên không thể về đông đủ. Khi trò gần 70, chỉ số ít thầy trẻ, dù tuổi gần 90 nhưng cũng cố gắng về cùng chung vui. xin được cúi đầu thành kính cảm ơn và chúc sức khỏe các thầy

Chương trình hôm nay, sau hàn huyên ở đây, chúng ta sẽ vào thăm trường cũ. Tiếp đó, có thể thăm vài nơi, cùng sống lại kỷ niệm và mừng cho sự đổi mới của quê hương Yên Định. Trưa, giao lưu tại khách sạn này và kết thúc tại đây. Các bạn có nhu cầu riêng, chủ động sắp xếp theo dự định của mình. Chúc các bạn toại nguyện. 

Một lần nữa , xin chân thành cảm ơn cac thầy, các quý vị đại biểu và các bạn. Chúc cho cuộc hội ngộ vui vẻ đầm ấm. Chúc sức khỏe an lành cho tất cả chúng ta

XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN !

KHẮC GHI LỜI BÁC






“Một Đảng mà giấu giếm khuyết điểm của mình là một Đảng hỏng. Một Đảng có gan thừa nhận khuyết điểm của mình, vạch rõ những cái đó, vì đâu mà có khuyết điểm đó, xét rõ hoàn cảnh sinh ra khuyết điểm đó, rồi tìm kiếm mọi cách để sửa chữa khuyết điểm đó. Như thế là một Đảng tiến bộ, mạnh dạn, chắc chắn, chân chính”...(HCM)

Đảng đang tự chỉnh đốn, một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên thoái hóa biến chất đang bị xử lý và tự đào thải. Tôi tin trong cuộc chiến diệt giặc Nội xâm này, Đảng ta, nhà nước ta và Nhân dân ta sẽ chiến thắng. Một Đảng có bản lĩnh Chính trị vững vàng, không xa rời mục tiêu “Dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”, được nhân dân ủng hộ, luôn vì dân mà tự chỉnh đốn để đáp ứng vai trò lãnh đạo, thì Đảng đó là một Đảng chân chính. 

Hiện nay Đảng và Nhà nước ta đã bắt được sâu bầy, sâu to, đã cho được củi gộc, cả củi tươi vào lò, lại biết tin dân, tự chỉnh đốn mình... thì Đảng còn đủ mạnh cùng nhân dân diệt tham nhũng, xây dựng ngày một tốt hơn, chế độ mà nhân dân ta mong ước, đó là ”XH Dân giàu, nước mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh”. Còn gọi tên là CNXH hay CS, tên gì Mặc nó !

Mọi người nếu đồng tình, hả hê vì Đảng và nhà nước đã trừng trị, đang, sẽ tống cổ được bọn tham nhũng, đưa củi to củi tươi vào lò... thì hãy ủng hộ, cùng chung tay lượm củi, xây nhiều lò ớ địa phương mình, cùng chung tay dọn sạch rác rưởi, củi mục, củi khô... vào lò cho sạch môi trường. Hãy tin và cùng làm, sẽ hay hơn vạn lần kẻ ngồi đó kêu ca và chê bai !

VVL

Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2023

Nói chuyện VỀ GIA PHẢ.

 












Khi nền kinh tế phát triển, cùng với sự phát triển chung của xã hội, phong trào xây nhà thờ gia tộc và biên soạn, ghi Gia phả cũng phát triển. Có thể nói các họ, các nơi, khi có điều kiện là được tiến hành. 

-Gia phả được hiểu đó chính là bản ghi chép tên họ, tuổi tác, ngày giỗ, vai trò và công đức của cha mẹ, ông bà, tiên tổ và mộ phần, của một gia đình hay một dòng họ. Để con cháu biết, tỏ lòng hiếu nghĩa, nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục, hương khói cúng giỗ, xây đắp sửa sang mồ mả hàng năm... Hay xa hơn nữa là cuốn Tộc phả, Giúp cho thế hệ sau biết Tổ tiên, họ tộc, Anh em, bà con xa gần nhà mình, để còn nhận biết nhau, tránh cho anh em con cháu khỏi cưới hỏi lẫn nhau, quan hệ loạn luân và tránh được nhiều điều đáng tiếc trong Gia tộc. Bởi vậy phải phổ biến cho con cháu biết, không dấu diếm. (Thế mà có trưởng hợp là cháu nội mà không biết họ tên, ngày giỗ ông bà Nội của mình nữa mới lạ). Song gia phả chỉ phát đến người có trách nhiệm, được quản lý, không để kẻ xấu lợi dụng thông tin.

Đã là Gia Phả không phải họ thì không được ghi vào gia phả. Mặc dù có người cùng họ, ở cùng làng, thờ chung một Thành Hoàng, nhưng Không chung một ông Tổ, không phải anh em trong họ người ta, thì cũng không được bắt quàng để ghi vào gia phả của họ đó.

Không ai Sáng Tác gia phả, mà chỉ là người ghi, hoặc biên tập. Người ghi, biên tập, chép lại gia phả, phải căn cứ thực tế, từ tâm, trung thực và từ lịch sử để lại. Nếu vì động cơ cá nhân, mà man trá bút tích người trước, làm méo mó lịch sử, là xâm hại đến vong hồn tiền nhân, có tội với họ mạc.

Việc Ghi gia phả là nhằm giúp cho thế hệ hiện tại và thế hệ sau, hiểu đúng tổ tiên họ mạc, ông bà cha mẹ nhà mình trước đây là ai. Khi mọi người đã hiểu được những người trong họ, anh em trên dưới… Thì sự giúp đỡ đó đã hiệu quả và cuốn gia phả đó là của gia đình họ. Không ai có quyền thu hồi gia phả, nhằm để xuyên tạc sự thật, vụ lợi cho cá nhân. Đến đời hiện tại, thì cha mẹ phải có trách nhiệm trực tiếp ghi, để lại cho con cháu mình đời sau, không ai làm thay.

Trong cuốn Từ điển Hán-Việt, Đào Duy Anh đã định nghĩa: “Gia phả là Sách ghi thế hệ trong họ và lịch sử tổ tiên” của họ mình. Nghèo hèn hay sang giàu, tốt, xấu cũng là tổ tiên dòng họ cha mẹ mình. Không ai chỉ vì họ mạc, ông bà, cha mẹ mình nghèo, không danh giá, mà chối bỏ Họ của chính mình. Cũng không ai ngược đời, không phải họ mà đòi người khác ghi vào Gia phả của họ người ta. Và cũng không ai là người có trách nhiệm trong họ mà lại vớ vẫn làm theo yêu cầu của người thiên hạ.

Một bản Gia phả được coi là hoàn chỉnh, trước hết phải là một gia phả có cấu trúc gồm:

-Lời tựa ( hay lời nói đầu).

-Phả hệ( Có điều kiện thì in ảnh, sơ đồ phả). Phần cuối có chú giải. 

-Gia phả, tộc phả được ghi chép rõ ràng, chữ nghĩa chân phương, có ghi rõ tên người sao lục, biên soạn thuộc đời thứ mấy, năm nào, triều vua nào, căn cứ vào bản nào, tên người tục biên qua các đời cũng có cước chú rõ ràng.

Ngày nay làng quê có nhiều họ. Sống trong tình làng nghĩa xóm là chủ yếu. Nhưng người ta vẫn tìm về cội nguồn họ mạc. Đó là sự cần thiết. Chim có tổ,  người có tông là vậy.

Ngày xưa, dưới chế độ phong kiến, do đói khổ, nhiều gia đình phải tha phương cầu thực, bỏ quê đi mưu sinh, đến ngụ cư nơi khác, làm con nuôi, mượn họ, đổi danh… Qua các chế độ xã hội, tên, họ mượn đó vẫn được chính quyền tôn trọng, nếu không có sự đề nghị thay đổi theo nguyện vọng cá nhân. Nhưng với gia phả thì hoàn toàn khác, không thể theo nguyện vọng cá nhân mà kiếm bố, đổi mẹ!

Ngày nay chế độ mới, dân chủ, ấm no, hạnh phúc, nhân dân đều bình đẳng. Nhiều họ sống nhân ái đoàn kết, yêu thương trong một làng quê. Nhưng trong tâm, họ luôn đau đáu tìm về quê cha đất tổ, dù khó đến mấy cũng tìm về chính họ của mình. Hầu hết những trường hợp đó đều đã thành hiện thực. Đó chính là tổ tông, huyết thống của họ, mặc dù trên lĩnh vực quản lý nhà nước hiện tại, họ đang mang họ khác. Cá biệt lắm mới có người không thiết tha tìm về cội nguồn, bỏ mặc, mang họ nào cũng được. Chắc rằng, nơi nguồn cội đó, trong Gia phả của dòng tộc của họ, nơi ấy cũng sẽ ghi rõ những trường hợp xa quê này. 

Điều đó cũng khẳng định, nơi họ đang cư trú , Gia phả của một họ nào đó không thể ghi người khác họ vào gia phả của gia đình mình, nếu không có ai nhận làm con nuôi hoặc chứng minh có người sinh ra họ thuộc ở cành nào, chi nào. Hay trong thực tế, có trường hợp quan hệ gia đình nội ngoại rất gần, như chị em trai, con cô, con cậu… Tình cảm gia đình là vậy, nhưng gia phả, khác họ, khác ông Tổ thì cũng không thể ghi vào gia phả họ tộc. Do đó, những người mượn họ, mượn danh càng không thể ghi trong gia phả. Làm sai sẽ mang tội với tổ tiên. 

Thiết nghĩ như vậy đã là quá rõ. 

Thế nhưng do sự kém hiểu biết,  người ta thường hiểu sai lệch về gia phả, đi đến những đòi hỏi và yêu cầu không đúng. Hại thay, người có trách nhiệm trong họ cũng không hiểu, lại dĩ hòa vi quý, và chính họ đang làm mất đi sự đoàn kết, làm cho lộn xộn trong họ, làm mất đi tôn ty kỷ cương lâu nay của một dòng họ. 

Ngược lại cũng có người đã là cán bộ, nhưng biết đúng mà không dám giải thích. Thậm chí được gắn thẻ, để giúp họ thay lời giải thích, nhưng đã gỡ thẻ vì quá nhu nhược. Loại người này thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không dám đấu tranh, mà làm cán bộ thì chỉ cá nhân cơ hội, không xứng đáng làm người đầy tớ của nhân dân. 

Nên mỗi người khi sử dụng gia phả phải có trình độ tối thiểu và được suy nghĩ thấu đáo thì mới có hành vi đúng, nếu không cũng như đàn gảy tai trâu mà thôi!

16/10/2023

Thứ Ba, 7 tháng 11, 2023

CAU ĐÃ TRỔ BUỒNG












Quặn lòng, banh bẹ, sinh con

Nhân nay thành quả, vuông tròn yêu thương 

Ấp ôm, năm tháng, nở buồng

Mười hai bến nước, dặm trường long đong 

Để giờ, bung tỏa hương nồng 

Thoả lòng mong mỏi, thoả công người trồng 

Cau xanh, quấn quýt trầu không 

Vôi thôi phận bạc, thắm nồng lứa đôi

Thân cây cho đến kiếp người 

Sinh thành, đạo hiếu, muôn đời nhớ cho

9/7/2022



NGÀY XƯA...ƯỚC GÌ









( Không muốn mà đành phải chịu)

Ngày xưa, lăn lộn chiến trường

Đầu xanh, tuổi trẻ coi thường gian nguy

Người lính còn giặc, còn đi

Sáng ngời lý tưởng, xá gì tấm thân

Sốt rét, nhiễm độc... bao lần

Đói cơm, thiếu muối cái chân phù nề

Thương người mãi mãi không về

Kẻ sống, bệnh tật ê chề bám đeo

Thần kinh, hành hạ sớm chiều

Giật mình đêm, tưởng bom reo, pháo dồn

Lẫn rồi, quên, nhớ từng cơn

Tính cách thay đổi, giận hờn vu vơ

Da cam, nhiễm độc không ngờ 

Những ai từng lính bây giờ ngấm chưa ?

Lâu ngày chuyển dạng ung thư

Nằm thoi thóp.

Tiếc ngày xưa... !

Ước gì!

14/7/2020

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2023

CHỜ ĐỢI MÙA NGÂU



















Ngâu về mà những thương thêm 

Nên chăng sùi sụt cả đêm qua rồi

Mong là nhìn mặt nhau thôi

Mà sao dạ cứ bồi hồi hả em ?

Ngày, ngày nhắc“Cố mà quên “

Đã không, nhớ lại nhân lên nhiều lần 

Vùi sâu, chôn chặt trong tâm 

Miệng cười, lòng vẫn nặng phần xót xa 

Hy sinh, mình chịu cho ta

Vẫn trinh nguyên, vẫn như là thuở xưa…

Vui gặp mặt. Buồn tiễn đưa !

Tháng mưa chừng ấy, vẫn chưa thỏa lòng 

Tưởng là vơi nỗi nhớ mong 

Ai ngờ đầy ắp, chất trong tim này 

Thôi đành… dứt áo chia tay 

Khổ lao, hy vọng một ngày cam lai

Mưa ngâu, tháng vẫn còn dài

Sông Tương, vẫn cứ đợi hoài mùa Ngâu. 

2023

Tháng 7 mùa ngâu

“Ông Ngâu, bà Ngâu

Cả năm mới thấy mặt nhau một lần “

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2023

KHÁC HẲN QUÁN LÀO

 











Cháu ra Hà Nội thăm cô

Quê quen nếp cũ, Thủ Đô lạ lùng.

Nhà cao, toàn chỉ người dưng

Phòng riêng có số, đi cùng cầu thang 

Chẳng quen, cũng chẳng họ hàng 

Ở nhà, cửa đóng- Đi làm khoá treo!

Kiệm lời, chẳng nỡ nói nhiều. 

Hàng ngày giáp mặt, vẫn điều chưa quen?

Thang máy, đông cứ như lèn

Tối rồi, chờ xuống, đợi lên… vẫn còn 

Mỏi mồm, chuông điện reo luôn 

Dẫu là một khách, vẫn buông tiếng tòm !

Nhớ lời cô giáo Mầm non(*) 

Đông người, nhanh nhảu cháu luôn miệng chào.

Làm thinh, ( Khác hẳn Quán Lào)

Trẻ chào, đáp lại, dẫu bao vội vàng…

***

Xa quê, bao thứ ngỡ ngàng

Mới hay, một bước, học sàng cái khôn(**)

12/10/2023

(1) Địa danh một vùng quê xứ Thanh

(*) Cô giáo MN dạy thấy người lớn phải chào.

(**) Đi một bước đàng, học được sàng cái khôn (ngạn ngữ)