Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2022

BÚN CHẢ TÂY HỒ



















( Viết cho kỷ niệm)
Nhớ ngày đi xe máy bãi
Trai quê tồ. 
Chở em ra mãi Thủ Đô
Tây Hồ lộng gió 
Hà Nội hào hoa
Bao của ngon vật lạ
Lần đầu anh ăn phở bò 
Em thì thèm bún chả…
Lửa lập loè. Quán vỉa hè ta qua...
Vương tơ tình, anh quên đi tất cả 
Để ngây ngô, say hương vị đàn bà 
***
Hà nội bao năm anh xa, em xa
Ăn đã mòn bát thiên hạ
Giờ đây trở về trong mới lạ
Thủ Đô to 
Những ngôi nhà lớn
Những dòng người bận rộn mưu sinh 
Anh lang thang, đơn lẻ một minh
Chân đếm bước, nặng tình nơi đô hội 
Vỉa hè xưa, quán chả nướng đâu rồi
Chỉ còn trong tim nỗi nhớ khôn nguôi?
Kỷ niệm cùng em, vang bóng một thời
***
Hà Nội tháng Mười 
Hương cốm vắng và em cũng vắng
Trong anh như rộng thêm khoảng lặng
Mơ hồ trong cõi xa
Phảng phất thơm mùi bún chả
"Quán xưa vỉa hè"
Quặn nhớ những ngày qua...
HN 6/2022



Thứ Tư, 22 tháng 6, 2022

MÙA XUÂN YÊN BÌNH

 


Về thăm quê Đạo Lão Nông 

Thanh bình, yên ả, chiều đông nắng vàng

Bê tông trãi thảm đường làng

Xóm nghèo, giờ đã khang trang lên rồi

Đồng xanh, mãi tận chân trời

Thôn nay lên phố, đông người, nhiều xe

Độc canh, giờ đã đa nghề 

Bến sông sầm uất, dưới bè, trên đê

Đô thị hoá một miền quê

Bâng khuâng trong dạ đã nghe giao mùa

***

Mai vàng, sớm nở hồi trưa

Đào hồng xứ Bắc, nụ vừa đầy cây

Bạn mừng, tay nắm chặt tay

Niềm vui nén lại, vẫn đầy tràn li...

Nông thôn mới, từng bước đi

Đổi thay diện mạo, vui gì vui hơn

Ngày xuân, xôm tụ, quây quần

Xóm làng, đón một mùa Xuân yên bình 

9/1/2017

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2022

KHUC HÁT SÔNG QUÊ





Em đưa anh về miền kỉ niệm

Sông Lam chan chứa ân tình

Đêm Kim Liên, hát bài ca Xứ Nghệ.

Nghe như lời tâm sự si mê

"Ơi con sông quê

... Con sông quê..."

Hát theo em giọng ca tươi trẻ 

Anh loạn cả nhịp tim, sai cả nhạc... vụng về 

***

"Khúc hát sông quê"

Em ca trên đất mẹ

Mượt mà, trẻ trung 

Đúng chất giọng quê nhà

Anh sống lại ngày hành quân vất vả 

Khúc hát cháy lòng “Người con gái sông La”!

Như còn đây, một mùa hè lửa đỏ 

Thành Cổ, hình em giữa bom đạn nhạt nhòa 

***

"Người con gái sông La"

Em ca hồi còn trẻ

"Khúc hát sông quê", trên quê mẹ tuổi già

Những câu hát, như những điều kì lạ

Nâng hồn anh trong những tháng ngày qua

Anh nâng niu, giữ gìn tất cả

"Khúc hát sông quê"

Kỉ niệm mãi không nhoà...

KL/TV6/2007

NẮNG GIÓ MIỀN TRUNG

 



















Ta về đây với xứ dừa

Mong dịu gay gắt, giữa trưa nắng hè

Con đường, lăn vội bánh xe

Cong vênh đôi dép, đầu hè nóng nung

Gió ào, xa lộ bụi tung

Quyện trong cái nắng, cháy lưng bộ hành

Dịu lòng, mát bóng dừa xanh

Vẫn cồn cào nhớ Xứ Thanh quê nhà!

11/5/2018


Thứ Tư, 2 tháng 2, 2022

Những vần thơ về Mẹ











VỀ NHÀ QUẶN NHỚ MẸ TA

Bao năm mưu sống phương xa

Quê hương giờ trở lại nhà Xuân nay

Trào dâng nỗi nhớ vơi đầy 

Quặn lòng nhớ mẹ tháng ngày nơi đây 

***

Mẹ ta vóc hạc, hao gầy 

Gian lao đọng lại, bàn tay chai sần

Ruộng đồng, níu lệch đôi chân

Nắng mưa, bạc phếch áo quần đen thâm

Thương con phiêu bạt xa gần 

Mắt mờ, bởi lệ bao lần đẫm khăn

Chiều chiều, đăm đắm ngõ sân

Lặng yên, đơn bóng, bần thần chờ con

Nhớ thương, lòng mẹ héo mòn 

Đợi chờ, khắc khoải, thân còm, xác ve 

Phòng đơn, giường mẹ chiếu tre

Bao đêm trằn trọc, tái tê nỗi sầu 

Tường vôi, vương đỏ cốt trầu 

Đêm nhai nỗi nhớ, ngày đau nguyên còn 

Cả đời, chưa được miếng ngon 

Chỉ quen khoai, sắn, chuối non góc vườn 

Tảo tần, gom nhặt yêu thương 

Khổ lao mẹ nhận, sướng nhường phần con…

***

Chốn xưa đầy ắp vui buồn 

Cúi đầu, thắp một nén hương dâng người 

Hãy yên lòng nhé, mẹ ơi !

Trong con có mẹ, cả đời không quên!

10/10/2021

(Viết trong nỗi nhớ khôn nguôi)


Xuân về đọc lại 

1/TÁO VƯỜN VẮNG MẸ

Một ngày con về cố hương

Viếng Cha, thăm mẹ, thăm vườn táo xưa

Nhớ thương biết mấy cho vừa

Xe bon đường 7 gió đưa mát lành

                     * **

"Người ta cho nhau táo xanh "

Mẹ thì táo chín mới dành cho tôi

Cho dù đường xá xa xôi

Năm về với mẹ cũng đôi ba lần

Mỗi khi con trở về thăm

Niềm thương mẹ cứ trào dâng trong lòng

Không về thương mẹ chờ trông

Về rồi lưu luyến chân không muốn rời...

Ở nhà còn mình mẹ thôi

Cảnh đời goá bụa, nhà thời neo đơn

Mẹ thường vui với mảnh vườn

Sới từng gốc táo chăm nom cây cành

Chăm từ khi táo còn xanh

Rồi ra táo chín mẹ dành cho con

Táo nhà mẹ ngâm rượu ngon

Nâng niu cất giữ mỏi mòn đợi trông

                    * * *

Trời ơi! Đau xé cõi lòng

Lần về vắng mẹ buồn không bến bờ

Sững sờ lặng đứng ngẫn ngơ

Cửa nhà hiu quạnh, bàn thờ thiếu nhang...

Cây xanh giờ lá úa vàng

Vườn táo một nửa đã sang tên người

Các con mỗi đứa mỗi nơi

Mẹ già góc bể chân trời xa xăm...

Nhớ mọi lần khi về thăm

Thắp hương mẹ đứng khấn thầm  với Cha...

Bây giờ trống vắng ngôi nhà

Chốn xưa, ai nữa để mà về thăm ?

Táo vườn rụng, đã đen thâm

Rưng rưng nhớ táo mẹ ngâm thuở nào !

20/4/212


2/ NHỚ HÌNH BÓNG MẸ 

Xưa con thường về ngắn ngủi thôi

Dặm trường đường xá có xa xôi

Chỉ cần dăm phút con bên mẹ

Hạnh phúc làm con thoả ước rồi


Đây căn nhà nhỏ của mẹ tôi

Vườn táo xanh tươi ấm hơi người

Và như trẻ lại trong lòng mẹ

Một tình thương không nói nên lời

***

Thế rồi ... Mấy bận không về

Nhớ quê, nhớ mẹ đến tê tái lòng

Chừng này mẹ có khoẻ không

Sau bao biến cố bão giông cuộc đời(1)

Tuổi già đã gần chín mươi

Mẹ chưa một lúc thảnh thơi riêng mình

Nay vào thành phố Hồ Chí Minh

Niềm vui xôm tụ ấm tình yêu thương 

Năm xưa, mình mẹ tuy buồn 

Nhưng mà còn có quê hương ở gần

Rồi thì ngày giỗ, ngày xuân

Anh em con cháu quây quần yêu thương

Bàn thờ có mẹ khói hương

Cầu cho con cháu biết đường mà đi

Càng nhớ mẹ như mọi khi

Con về ...mẹ cứ rầm rì khấn cha...

***

Mấy năm chưa trở lại nhà

Một đêm tin đến sót xa trong lòng(2)

Mẹ đi về cõi hư không

Tám mươi chín tuổi nhẹ lòng

thảnh thơi

Mẹ đã cùng cha về trời

Lòng con chỉ biết ngậm ngùi nhớ thương

Lặng thầm thắp nén tâm hương

Nghe như tiếng mẹ, yêu thương nghĩa tình

Lễ 49, trước anh linh

Kính dâng lên mẹ lòng thành của con

 10/11/212 Nhâm Thìn

Những kỳ tập huấn quân sự ở QK thường tranh thur về thăm mẹ 

(1) Những việc buồn, nhưng dấu mẹ để mẹ vui...

(2)Em báo tin Mẹ mất 8/8 âm lịch 2012 ở TPHCM


3/ MẸ VỀ VỚI CHA

Thế là mẹ đã đi rồi

Mùng 8 tháng 8 mẹ tôi về trời

Tám mươi chín tuổi trên đời

Ngoài quê Cha vẫn đợi người thân thương(1)

Cánh chim lưu lạc muôn phương

Vẫn đau đáu nhớ Đô Lương tìm về

Nhớ dòng Lam, nhớ táo quê.

Chiều chiều vẫn dõi mắt về xa xôi...

Giờ đây mẹ đã đi rồi

Hồn quê, thân ở xứ người vài năm

Tiện cho con cháu viếng thăm

Sau này chuyển mẹ về nằm bên Cha(2)

Hai em con đã đi xa...

Cả nhà dấu mẹ , mẹ tha tội này...

Hỡi trời cao ! Hỡi đất dày

Sinh thành chưa trả lòng cay đắng lòng !

Sài Gòn tấp nập người đông

Ai mồ côi mẹ buồn không bến bờ...

08/8 Nhâm Thìn

(1) Mộ Cha còn ở quê

(2)Ý niệm ban đầu...



THANH MINH TẢO MỘ MẸ CHA

Con về tảo mộ sáng nay

Rưng rưng mắt lệ, lòng đầy vấn vương

Tay run, thắp một nén hương

Tim đau như xé, đoạn trường tâm can

Âm, dương cách trở đôi đàng 

Vắng cha mẹ, để muôn vàn nhớ thương

Ngày còn ở mãi chiến trường

Bố đi xa, chẳng nén hương tiễn người...

Rồi khi mẹ cũng về trời 

Việc công bận, chẳng chăm Người ốm đau

***

Bây giờ cha mẹ còn đâu...

Chỉ mong còn có kiếp sau đáp đền...

3/3/ Thanh minh






Thứ Hai, 24 tháng 1, 2022

NGẪM NGHĨ CỦA TUỔI GIÀ

 















( Nói với riêng mình)

Tuổi già 

Rồi đến lúc, cát bụi trở về nơi cát bụi 

Nhưng trên mạng, nghe người ta xúi: 

“Cống hiến nhiều rồi 

Giờ ta chỉ sống cho ta…”

Tức là :

“Như con thú, chăm chút cho bộ lông mình trước đã”.

Hay như con sò, thu mình trong vỏ đá.

Vô cảm, dững dưng 

(Kể cả người thân, máu mủ, ruột già)

Vợ mình ư?

Thì là con người ta.

Còn con ư ?

Là do vợ đẻ ra.

Mặc kệ chúng!

Tồn tại, sang, hèn, rủi, may…

 Trên đời có số cả!

Đời cua, cua lo. Đời cáy, cáy ngoáy mà 

Từ tuổi sáu mươi, đỉnh dốc đã bước qua 

Quỹ thời gian ngắn rồi! Hãy lo cho ta đã.

Thiên hạ khen chê? Thì bỏ ngoài tai. 

Việc thích thì làm. Miễn là thoải mái!

Đâu khoái thì đi. Ăn nhậu, tiêu sài, bất kỳ, những gì mình thích.

Con, cháu, khó khăn ư?

Ai đời, vợ là đàn bà, đẻ ra toàn con nít?

Ta nuôi con ta rồi. Giờ chẳng nuôi hộ con cho ai hết!

Tương lai giống nòi ư? 

Có trời mới biết !

Nhưng trước tiên

Khổ riêng, ta đã thấy nhãn tiền !

Chúng quậy phá, khóc la

Đến nghỉ ngơi, chẳng yên được nữa là 

Cái nợ đồng lần, sao mà nặng thế ”

Cứ nói:

 Hạnh phúc là được phần chia sẻ 

Hay hạnh phúc bo bo, lo cho cái thân già?

“Tự do! Tự do! “

Đó là tất cả 

Cho nhàn tấm thân 

Thỏa chí chơi gần, rồi thích nhởn xa

Được như thế, chắc là trường thọ 

Tiền sẵn trong bao, vàng moi trong lọ 

Thỏa chí tang bồng, thoả nỗi khát khao !

Thời trẻ đã ngoan. Già hư tý sao nào?

Hãy hưởng thụ đi

Hãy là sống gấp 

Khi thu nhập không lên, bệnh tật lại thêm vào …”

***

Nhưng nói dễ, mà làm khó biết bao!

Vì mỗi cây, mỗi hoa 

Mỗi nhà mỗi cảnh 

Đã là con người 

Biết ăn ớt thì cay

Biết đi cày thì mệt 

Biết buồn khi đám ma

Biết vui như hoa ngày Tết 

Đầu đen máu đỏ, ai mà chẳng biết nhục, vinh

Và tất nhiên:

Chỉ muốn nhàn tấm thân, sung sướng riêng  mình 

Nhưng với người Việt duy tình 

Có trái tim nóng 

Và tâm hồn không giá lạnh? 

“Trách nhiệm, ruột già… ”ai mà lãng tránh 

Nên thương người, như chính thân mình

Không thể làm thinh, trước khó khăn của người thân trong một gia đình?

Và phải chăng, đây là cội nguồn sâu thẳm, là căn nguyên bệnh vô cảm nảy sinh 

Nhạt nghĩa anh em, đồng chí phai tình 

Không như thuở xưa cha ông mình. 

Chiến đấu, hy sinh, vì công lý, hoà bình. 

Mà xét cho cùng, hy sinh vì chính gia đình và tương lai con cháu 

Bởi cái riêng, nằm trong cái chung. Gia đình nhỏ, trong non sông yêu dấu 

Bởi vậy, khi con cháu đói nghèo, ta vui vẻ gì đâu?

Giúp được chúng chút nào, thì hãy giúp đi 

Chút đời già còn lại, của ta, nào có xá gì?

Khi Tương Lai Nơi Tóc Xanh, Chứ Đâu Dành Nơi Đầu Bạc?

Đừng ngụy biện, rằng thì là… mặc kệ 

“Khổ lao, cho chúng trưởng thành mau 

Không cho cá, mà là cho chiếc cần câu…”

Trong khi chưa dạy chúng cách nhử mồi, ngoắc lưới…

Xô ra bể đời, khi chưa đủ sức bơi?

Ông bà, Tổ tiên, người xưa cũng đã nói rồi 

Cho người ít, nhiều, nào đã bằng cái cách của ta 

Chính đó mới là gia phong, truyền thống mỗi nhà

Trẻ ngoan hiền, gốc từ mẫu mực của ông cha

Từ tấm gương yêu thương, nhân ái, chan hoà 

Bởi lẽ giản đơn: 

Nếu ruột già, máu mủ, ta không thương

Liệu có thương nổi, những người dưng, nước lã?

***

Nhưng ngẫm vậy thôi.

Hãy mặc lòng thiên hạ

Dù họ nói nghiêng, hay là nói ngã

Ai có điều kiện thì theo 

Ai cháu con vất vã, còn nghèo 

Giúp, dạy chúng được đến đâu, tuỳ theo thực tế.

Bắt chước sao nổi những đại gia đô thành 

Biệt thự, xịn xe… Của để dành, không sao kể xiết 

Cháu, con học trường sang

Ăn uống nhà hàng

Chọn người giúp việc…

Vậy thì:

Xin đừng chỉ nhìn lên cao

Cũng đừng nuối tiếc 

Mà hãy nhìn ngang.

Nhìn xuống dưới- đồng bào!

V V L




Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2022

HOA HỒNG BỎ TÚI













Đoá hoa hồng tươi 

Mang đến cho đời niềm vui, hạnh phúc

Nhưng có loại hoa hồng

Len lén bỏ ngay vào túi, mà không cài lên ngực

Cứ tưởng vinh

Hóa ra là nhục

***

Những “doanh nhân đen”

Nói đến hoa hồng

Thứ họ hay làm mồi nhử 

Thứ hoa tồi hơn “hoa cứt lợn”(1)

Nhưng phải có 

Không có nó, dự án không làm nổi

Bọn nhũng nhương, chúng vơ vét không thương 

Ngưu mã chung đường muốn lời thì mối lái 

Không như hoa cứt lợn

Mọc dại trên nương

Chí ít, thân xác còn ủ ruộng

Hay chưng cất 

Thuốc cho người viêm xoang !

***

Thứ “hoa hồng”bất minh

Là quan tham, quan nào cũng thích

Qua chỉ định thầu 

Rút ruột công trình

Moi gan tượng đài ngàn tỉ

Hoa hồng, làm ra những Quyết định lạ kì 

Sáng Quyết định chuyển đi 

Chiều quyết định về 

Như cổ tích “Chuyện Rung chà, cá nhảy…”

Chuyến tàu vét. Hoàng hôn nhiệm kỳ

Vì “Hoa hồng”, nợ tiền tỷ, ký bừa vẫn ký !

***

Ôi hoa hồng! Hoa hồng

Vì hoa hồng

Kít, tét giả làm hại nhân dân 

Ăn đủ thứ, chẳng kể gì đạo lý.

11/2021

(1) Thơ Đặng Ngọc Thăng