Thứ Hai, 25 tháng 12, 2023

MỆT HƠN ĐI CÀY








"Về hưu giữ cháu trông nhà"

Tưởng là nhàn hạ ông bà đều vui 

Nào ngờ trông mỗi cháu thôi

Sơ sơ đã ngấm đủ mùi gian nan :

Bắt đầu từ chuyện cho ăn 

Nấu nướng, bát đĩa, cái khăn, cái thìa

Lúc cõng, lúc bế, lúc xe..

Lúc bắt ông hát, lúc nghe qua đài 

Khóc, cười đến điếc cả tai

Vật nhau với cháu vì vài thìa cơm

Được cái nói cười luôn mồm

Cái gì cũng bắt chước luôn tức thì :

Học quét nhà, mở ti vi

Bấm quạt, giót nước… cái gì cũng theo

Cầu thang cứ khoái được trèo

Thích gì phải được nuông chiều mới nghe 

Tính nóng nảy như Trương Phi

Hễ không vừa ý tức thì quăng ngay

Đồ chơi cả một sọt đầy 

Đủ chiêu, đủ cách cả ngày không ngơi

Ông bà trông mỗi cháu thôi

Cả hai đều mệt, mồ hôi đầm đìa

Quần nhàu, áo đứt cả khuy

Quai chén, ấm tách… nó đi mỗi đường

Gần trưa, mở nhạc quê hương

(Xuân Mai bài hát về trường năm xưa)

Xem tranh hổ báo, thỏ lừa

Rồi bế lên võng đung đưa ơi à ...

***

Già rồi, giữ cháu trông nhà

Mệt, nhưng hạnh phúc, ông bà thấy vui ! 

Tháng 3/2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét